Câu chuyện người Việt luôn phụ thuộc…

Câu chuyện người Việt luôn phụ thuộc…

Blogvn

Bx: Vì sao người Phần không thích sống chung với đại gia đình như ở VN? Gia đình đông mới vui chứ.

Ox: Vì người Phần muốn hạnh phúc và là chính mình. Còn anh thấy đa phần người Việt luôn phụ thuộc và không thấy hạnh phúc.

Bx: Vì sao ox nói thế?

Ox: Để anh so sánh sự khác biệt nhé.

Trẻ em:
PL: Trẻ em tự lập, biết làm nhiều việc theo sức của mình, không phụ thuộc ba mẹ nếu việc đó nằm trong sức của mình. Chúng có phòng riêng trang bị đầy đủ thứ cần thiết, kể cả việc tiếp khách của chúng. Chúng làm điều chúng muốn và tự do tranh luận cùng ba mẹ, được quyền quyết định học gì và tới 18t chúng đều biết chúng muốn gì và bắt đầu cuộc sống riêng cùng người yêu.

VN: Nhiều trẻ em phụ thuộc ba mẹ, không tự làm việc theo sức mình. Không là chính mình, phải làm điều ba mẹ, ông bà muốn. Trẻ em học những gì ba mẹ muốn. Những đứa trẻ ấy tới 18 tuổi vẫn không biết mình muốn học ngành gì, chưa biết sống tự lập ra sao. Nhiều gia đình còn cấm kể cả việc có người yêu khi nó đã 18t.

Tuổi trưởng thành:

PL: Hoàn toàn tự quyết định cuộc đời mình. Nghề nghiệp và hôn nhân tự do. Việc có con không bị thúc ép bởi ba mẹ. Khi có con được trọn quyền quyết định những việc liên quan đến con mà ông bà không bao giờ can thiệp.

VN: Không được tự do chọn vợ chồng (ba mẹ đồng ý mới được cưới. Ba mẹ không đồng ý thì phải làm mọi cách lấy lòng để được cưới vì ba mẹ không đứng ra cưới thì đám cưới không còn ý nghĩa). Khi đã lập gia đình và sống chung với ba mẹ, họ lại không được là chính mình, việc gì cũng phải thông qua người lớn, bị hối thúc có con. Khi có con, không được quyết định hoàn toàn việc của con vì ông bà luôn can thiệp.

Tuổi già:

PL: An hưởng tuổi già, làm việc mình thích như du lịch, khiêu vũ… không bận lòng chuyện con cháu. Họ tự lập và có lương hưu, không nhận cấp dưỡng từ con.

VN: Sống phụ thuộc con cháu. Phụ trông nhà, phụ nấu cơm, rửa chén, chăm sóc con ruột hay con dâu khi sinh con, rồi trông cháu… Họ phụ thuộc vào tiền cấp dưỡng từ con.

Bx: Vậy chứ họ quen phụ thuộc và sống cùng gia đình từ bé nên họ thấy hạnh phúc. Đó là nét văn hóa Á Đông đó ox.

Ox: Em hỏi thử có gia đình nào không có chuyện rắc rối giữa họ và những người trong gia đình không? Có ai thật sự hạnh phúc không? Mà còn nữa, khi chết đi rồi họ cũng còn phụ thuộc và không thấy hạnh phúc.

Bx: Sao phụ thuộc và không hạnh phúc?

Ox: Đám ma con cháu thuê kèn trống thổi cho mấy ngày ăn mừng mình chết. Rồi mỗi năm nó tổ chức tiệc uống bia vào ngày mình chết. Mình ở thiên đàng có được giây phút nghỉ ngơi hay không cũng phụ thuộc vô con cháu có khấn bắt mình theo nó phù hộ làm ăn không. Cứ phải nghe nó khấn suốt, vậy mà hạnh phúc gì.

Bx: ???

Hết biết giải thích…

Theo Trâm Tuyết Jämsä